Hàn Mặc Tử (7) Un malheureux prodige Nụ cười Trăng lên, nước lặng, tre là đà Rơi bóng im trên đám cỏ hoa, Tiếng động sau vùng lau cỏ mọc, Tiếng ca chen lấn từ trong ra. Tiếng ca ngắt - Cành lá rung rinh, Một nường con gái trông xinh xinh, Ống quần vo...
Lire la suiteHàn Mặc Tử (6) Un malheureux prodige Uống trăng Bóng hằng trong chén ngả nghiêng, Lả lơi tắm mát làm duyên gợi tình. Gió đùa mặt nước rung rinh, Lòng ta khát tiếng chung tình từ lâu. Uống đi cho đỡ khô hầu, Uống đi cho bớt cái sầu miên man ! Có ai nuốt...
Lire la suiteHàn Mặc Tử (5) Un malheureux prodige Gái quê Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự, Tôi đều nhận thấy trên môi em, Làn môi mong mỏng tươi như máu, Đã khiến môi tôi mấp máy thèm. Từ lúc tóc em bỏ trái đào Tới chừng cặp má đỏ au au, Tôi đều nhận thấy trong con...
Lire la suiteHàn Mặc Tử (4) Un malheureux prodige Bẽn lẽn Trăng nằm sóng soải trên cành liễu, Đợi gió đông về để lả lơi. Hoa lá ngây tình không muốn động, Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi ! Trong khóm vi lau rào rạt mãi… Tiếng lòng ai nói sao im đi ? Ô kìa bóng nguyệt...
Lire la suite