Hàn Mặc Tử (10) Un malheureux prodige Những giọt lệ Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi ? Bao giờ tôi hết được yêu vì, Bao giờ mặt nhật tan thành máu, Và khối lòng tôi cứng tựa si? Họ đã xa rồi khôn níu lại, Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa... Người đi, một...
Lire la suiteHàn Mặc Tử (9) Un malheureux prodige Cô gái đồng trinh Đêm qua trăng vướng trong cành trúc, Cô láng giềng bên chết thiệt rồi, Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới, Chưa hề âu yếm ở đầu môi. Xác cô thơm quá thơm hơn ngọc, Cả một mùa xuân đã hiện hình, Thinh...
Lire la suiteHàn Mặc Tử (9) Un malheureux prodige Hồn lìa khỏi xác Há miệng cho hồn văng lên muôn trượng, Chơi vơi trong khí hậu chín từng mây. Ánh sáng lại sẽ tan vào hư lãng, Trời linh thiêng, cao cả gợi nồng say... Vì không giới, nơi trầm hương vắng lặng, Nên hồn...
Lire la suiteHàn Mặc Tử (8) Un malheureux prodige Đây thôn Vĩ dạ Sao anh không về chơi thôn Vĩ ? Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên, Vườn ai mướt quá xanh như ngọc, Lá trúc che ngang mặt chữ điền. Gió theo lối gió, mây đường mây Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay... Thuyền...
Lire la suite