Hồ Dzếnh (4 ) Un poète bi-culturel Giữ gìn Một câu ấy nói lên là lá rụng, Là mây chìm, là gió thay xanh, Là cây tươi nở nụ trên cành, Và chim chóc sẽ bồi hồi nghe ngóng. Anh thấy gió một chiều thu xao động, Nghe mơ màng vịn nặng mái mây cao, Trời trở...
Lire la suiteHồ Dzếnh (3 ) Un poète bi-culturel Tặng Đêm qua, ta gục đầu lên sách, Mộng thấy hồn đau thổn thức buồn, Ta chợt nhớ ra ngày viễn cách, Là ngày…em sẽ xa ta luôn. Mai mốt mây thu lạc cuối trời, Tình thu khôn chết, nhớ khôn nguôi, Quỳ bên chồng giấy chưa...
Lire la suiteHồ Dzếnh (2) Un poète bi-culturel Màu cây trong khói1 Trên đường về nhớ đầy, Chiều chậm đưa chân ngày, Tiềng buồn vang trong mây… Chim rừng quên cất cánh, Gió say tình ngây ngây, Có phải sầu vạn cổ Chất trong hồn chiều nay ? Tôi là người lữ khách, Màu...
Lire la suiteHồ Dzếnh (1) Un poète bi-culturel De son vrai nom Hà Triệu Anh en viêtnamien ou Hồi Tsìu Díng en cantonnais, Hồ Dzếnh (v. 1919-1991) était le fils d’un pharmacien ambulant chinois et d’une batelière viêtnamienne. Son nom de plume, Hồ Dzếnh, est une légère...
Lire la suite